Ntk Chương Đặng:

Kinh doanh theo cách của người nghệ sĩ

S

howroom thương hiệu Kujean của Chương Đặng nằm trong một con hẻm nhỏ gắn liền với tên tuổi của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn. Đó là hẻm 47 Phạm Ngọc Thạch, yên tĩnh, thơ mộng, mang nét hoài cổ với một khoảng sân mát rượi ở phía trước, nhưng lại cực kỳ cách tân với những mẫu thiết kế lạ mắt, dẫn dắt xu hướng tiêu dùng ở một đẳng cấp mới.

Là người tiên phong tạo ra xu hướng đưa áo dài trở lại với đời thường trong những chất liệu cotton, linen, thun… tiện dụng, anh còn kinh doanh ẩm thực, quán cà phê với những cung cách “không giống ai”. Rất dễ để nhận ra “phong cách của Chương Đặng”, “thiết kế của Chương Đặng”.

Mỗi lần gặp anh là một lần tươi mới, thấy những bước ngoặt mới, như thể một nghệ sĩ kinh doanh chính phong cách sống của mình. Có lẽ vì thế anh luôn giữ được sự tự do và tràn đầy cảm xúc, để từ đó những sáng tạo cứ chảy tràn một cách tự nhiên như hơi thở.

Còn nhớ cách đây hơn 5 năm, khi lần đầu tiên anh đưa ra những mẫu áo dài linen, cotton rộng rãi, thoáng mát cho cuộc sống hàng ngày, nhiều người nghi ngờ về khả năng tiêu thụ của nó, nhưng bây giờ nó đã trở thành xu hướng. Những ý tưởng kinh doanh khác biệt, đi trước, dẫn dắt người tiêu dùng của anh được hình thành như thế nào?

Thường khi tôi làm một công việc hay phát triển sản phẩm gì, tôi hay thử hình dung ra người khách hàng tiềm năng của mình sẽ tương tác với nó như thế nào. Tôi vẫn là người muốn thả lỏng mình, để cho ý tưởng bay bổng, sau đó mới tìm ra cách tiếp cận thị phần, tìm nguồn lực, nghiên cứu thị trường...

Đa phần tôi tìm đến những thị trường chưa rõ nét nhưng phù hợp với mô hình kinh doanh nhỏ, cho khách hàng tương tác, trải nghiệm sản phẩm đầu tiên và dẫn dắt những khách hàng xa hơn.

Hình thức làm việc đó giống như các hoạt động xã hội, được phân cấp theo từng mức độ với sản phẩm, và người tương tác là khách hàng cũng được nhận những giá trị cộng thêm của sản phẩm. Thường khách hàng đầu tiên sẽ được hưởng mức giá ưu đãi hơn, vì họ cũng hoạt động như một kênh phân phối thông tin cho khách hàng xa hơn.

Trong hoạt động xã hội, tôi hiểu người càng gần mình sẽ càng hiểu sản phẩm tốt hơn. Mình nên ở gần những người có ảnh hưởng đến xã hội, sự lan tỏa sẽ tốt hơn.

Với áo dài chẳng hạn, tôi giữ nguyên kiểu dáng truyền thống của thập niên 60, chỉ tìm hiểu sâu hơn về những lo lắng của người phụ nữ hôm nay, cách họ di chuyển, vận động, cách họ xuất hiện trong những môi trường khác nhau… để tìm ra giải pháp tối ưu. Cách tân của tôi chỉ nằm ở sự tiện lợi. Do khí hậu Việt Nam nóng ẩm, nên dùng cotton, thun hai lớp sẽ tạo cảm giác rất thoáng và cử động thoải mái.

Hành trình đưa áo dài trở về đời thường của tôi cũng trải qua không ít khó khăn và vấp phải sự phản kháng rất dữ dội của người cùng lĩnh vực. Nhưng tôi luôn nhìn nó ở khía cạnh tích cực, giúp mình phát triển sản phẩm công tâm hơn, tránh được những sai lầm. Trong cách thức hoạt động đó, mình lại tìm được người hỗ trợ là những khách hàng tiềm năng, có thế lực để phát triển nó hiệu quả. Tôi không ngạc nhiên khi gặp phải sự phản biện để tạo ra xu hướng, nó làm người ta lớn lên, đủ mẫn cảm và linh hoạt để điều chỉnh tác phẩm ở mức độ tồn tại trong một nhóm nhỏ, thị trường ngách mà họ đang tồn tại.

Vì sao anh giữ nó ở mô hình kinh doanh nhỏ lẻ mà không phát triển lên thành chuỗi?

Tôi thấy “tạng” của mình phù hợp với mô hình kinh doanh nhỏ lẻ vì khả năng linh hoạt trong chiến lược kinh doanh. Các doanh nghiệp lớn sẽ phụ thuộc rất nhiều vào chiến lược kinh doanh đã hoạch định để bảo đảm mức độ thành công lớn, những sản phẩm của họ thường sản xuất ở quy mô lớn, phổ thông, hữu dụng hơn, nhưng ít đầu tư về giá trị cảm xúc như mô hình kinh doanh của một nhóm nhỏ.

Cách thức này cũng giúp tôi chủ động hơn về nguồn vốn, có quyền quyết định cao hơn so với mô hình tập đoàn, nên sản phẩm được chăm chút tốt hơn, nhìn thấy tương tác với khách hàng để thay đổi nhanh chóng hơn. Sản phẩm của tôi đương nhiên không toàn mỹ như của một tập đoàn, khả năng thành công cũng không cao hơn, nhưng linh hoạt và nhanh chóng hơn.

“Nếu không có khao khát kiếm tiền thì sẽ không có thương vụ nào hết”

- Chương Đặng -

Vì sao khi đã đưa áo dài trở lại với đời thường thành xu hướng, anh lại có một quyết định… điên rồ, là cho đi hết hơn 800 mẫu áo dài mà mình đã “mang nặng đẻ đau”?

Nếu cân đo đong đếm theo kiểu số học, áo dài không hẳn là công vệc kinh doanh của tôi, mà nó giống như một dự án cá nhân trong việc tìm hiểu về cộng đồng và chia sẻ với cộng đồng. Bắt đầu từ một nhóm rất nhỏ, đi qua một thời gian, tham gia vào việc bùng nổ một trào lưu trở về với áo dài, biến áo dài trở thành phong cách sống, không phải chỉ để phô diễn nữa mà cho mọi hoạt động của đời sống hàng ngày.

Sự phổ cập của nó đã gần đạt tới mức tối đa, khiến cho người lao động ở mức thấp hơn cũng có ước mơ mặc áo dài. Tôi đã quyết định tặng những áo dài còn lại trong cửa hàng cho những khách hàng hoàn toàn mới, để họ có điều kiện được mặc áo dài. Việc làm đó của tôi giống như bước cuối cùng của việc tạo ra một xu hướng, khi mình không còn muốn kinh doanh nó nữa, mà bước sang hướng khác rồi.

Trong kinh doanh, phải có cái gì đó hơi “hiếu chiến” thì nhà đầu tư mới bỏ tiền vào. Nhưng nếu không có khao khát kiếm tiền thì sẽ không có thương vụ nào hết. Áo dài với tôi vì thế vẫn là một dự án hết sức cá nhân.

Anh muốn gửi gắm điều gì từ hành động lạ lùng này?

Thường một số nhà kinh doanh có xu hướng copy nhiều hơn, không đúng với mẫu gốc của áo dài cách tân nữa. Áo dài cách tân phải đảm bảo tối thiểu về ý tưởng sử dụng, giống như tôi tặng một số lượng rất lớn áo dài cho những người không biết tôi là ai, trừ một số người biết tôi trên Facebook, người này chỉ người kia rồi xếp thành hàng dài ngoài ngõ.

Nếu mình giúp cho họ về nhận thức cao lên, thì thị trường áo dài cách tân sẽ phát triển, họ sẽ có khuynh hướng tìm mua, hoặc làm giống vậy. Mục đích vẫn là để nâng cao hơn một xíu nhận thức của giới lao động về áo dài cách tân đúng đắn hơn, gần gũi hơn, tôn trọng cơ thể mình hơn. Khi họ mặc áo dài thiết kế sẽ khác hơn với mẫu áo dài bán ngoài chợ.

Nhìn vào thị trường, kiểu áo dài tôi tạo ra đã làm hết trách nhiệm của nó. Tôi đã có ý tưởng mới cho thời gian tới. Tôi sẽ lại tìm những người mặc áo dài đủ lâu, có kiến thức về áo dài để chọn họ là khách hàng tiềm năng cho áo dài thì tương lai. Xu hướng áo dài mới liên quan đến phong cách sống nhiều hơn, phục vụ cho những người của công chúng, cho giới thượng lưu, để tạo dựng hình ảnh cá nhân.

Tôi thấy trong đa phần các cuộc thi, các sự kiện chính trị xã hội, các quan chức, doanh nhân, người của công chúng chưa có ý thức tạo hình ảnh cá nhân bằng áo dài. Tôi hy vọng sẽ thay đổi được điều đó. Đó là cả một đại dương xanh. Khía cạnh phong cách sống nếu chia nhỏ thành từng nhóm sẽ độc đáo hơn.

Là một người với tư chất nghệ sĩ quá mạnh bước vào kinh doanh, thành bại cũng nhiều, có khi nào anh nhụt chí, loay hoay trong những kiếm tìm?

Không. Dự án cá nhân giống như mình tìm cách tương tác, chia sẻ với cộng đồng, nên tôi không bao giờ cảm thấy lung lay, muốn từ bỏ. Cũng may mắn có lúc mệt mỏi, trống rỗng, tôi lại nhảy qua làm việc khác. Bài toán tài chính thường cũng có khó khăn ban đầu, nhưng không quá thách thức vì mô hình nhỏ thôi.

Tôi tránh chọn điểm đến có chi phí cao về mặt bằng, đồng thời tạo ra không gian không quá chật hẹp, có khoảng thở dễ dàng, người ta có thể tương tác với không gian đó.

Anh không bán cà phê, bán phở… mà bán cảm xúc?

Tôi muốn mọi người đều có thể hạnh phúc, dù họ đang ở đâu, là ai, ít tiền hay nhiều tiền. Tôi tìm ra những điểm đa phần mọi người hay nghĩ là nó phù phiếm, mắc tiền, để rồi biết sử dụng nó trong khả năng tài chính của mình, ai cũng có thể tiếp cận.

Một chiếc áo dài được trang trí lộng lẫy ở đâu đó có thể đắt gấp ba, gấp năm lần so với chiếc áo dài tôi tạo ra, nhưng chiếc áo dài của tôi khi bạn mặc vào sẽ khiến bạn tự tin hơn, có tiếng nói thời trang, tinh thần, gu thẩm mỹ … ngang bằng so với một sản phẩm long lanh, lấp lánh. Phong cách thiết kế và giá trị tôi đặt ra hướng tới điều đó. Tôi không đánh vào thị hiếu của người “có tiền nhưng rất vội”.

Không gian cà phê tôi làm ra cũng tương tự vậy, nhằm giới thiệu về trà, cà phê Việt Nam với một phong cách thưởng thức trầm tĩnh hơn một chút so với một quán rất thời trang, tiện nghi, nhưng khác xa ngôi nhà của mình.

Tôi muốn tạo ra không gian gợi cảm hứng cho người ta để nhìn lại không gian sống của mình, chứ không phải là xu hướng muốn thoát ra căn nhà của mình, vì điều này sẽ để lại những tệ hại. Không gian tôi tạo ra là một gợi ý không xa xỉ, bày biện đơn giản, người ta có thể học theo cách làm đó để biến căn nhà mình, cửa sổ nhà mình lãng mạn, dễ chịu hơn…

“Phải thấy giá trị của sự lãng mạn, dành thời gian cho bản thân và không khắc nghiệt với mọi thứ”

- Chương Đặng -

Anh đang bán sự lãng mạn. Vậy điều xa xỉ nhất trong đời sống hôm nay còn gì?

Mình kinh doanh sản phẩm của tương lai, người khách hàng cùng tham gia vào, cùng phát triển. Kinh doanh sự lãng mạn không đi ngược lại xu hướng, vì con người ngày càng thiếu sự lãng mạn bởi smartphone.

Cái gì cũng tốc độ, nhanh quá nên không cảm nhận được gì hết. Mọi giải pháp kinh doanh đều đi vào tốc độ, nhưng nó làm cho người ta hoàn toàn không hưởng thụ niềm vui khi gặp người bán hàng, nói chuyện với người sản xuất, tưởng là được quan tâm mà thật ra là thuật toán hết. Nó hiệu quả nhưng không cảm xúc. Tôi muốn trả lại cho con người những sinh hoạt mà họ đáng được hưởng.

Tôi là người đang sử dụng tất cả những phát minh hay, nhưng việc cân đối nó rất quan trọng. Những nước mới phát triển thường chạy theo phát minh rất nhanh, nhưng lạm dụng quá vào trào lưu mới khiến con người mất cân bằng trong đời sống. Phải thấy giá trị của sự lãng mạn, dành thời gian cho bản thân và không khắc nghiệt với mọi thứ. Điều này thấy rất rõ trên Facebook, một là “ném đá cho chết”, hai là tôn sùng, cả hai đều tạo ra mức độ khủng khiếp, khiến người dùng mất đi sự bình tĩnh

Những trải nghiệm sống nào đã giúp anh có được sự trầm tĩnh giữa một thành phố quá xô bồ và hỗn tạp như thế này?

Dám đối diện với sự sợ hãi của mình, vì bất cứ ai cũng có thể trở thành nạn nhân của xã hội trên Facebook, đó là nguy cơ rất cao. Không ai không có lỗi cả.

Lý do giúp mình trầm tĩnh là luôn tự răn mình sẽ có lúc mình phạm lỗi, và phải thành thật với mình rằng có dám sửa lỗi không? Mình không cần phải hoàn hảo, chỉ cần làm tốt hơn công việc của mình mỗi ngày thôi.

Từng trải qua một tuổi thơ nhiều thử thách, cơn sốt bại liệt đã khiến đôi chân bị tật, quan niệm sống nào đã giúp anh vượt khỏi mọi rào cản để bước ra khỏi ngôi làng của mình, đi ra thế giới?

Ở tuổi này, đủ cơ hội gặp gỡ, tìm hiểu đời sống xung quanh, thấy mất mát là chuyện bình thường. Trải qua những biến cố, mình hiểu mọi điều trong cuộc sống đã tồn tại theo cách thức lên và xuống, không đòi hỏi, không chờ đợi.

Trước đây tôi hay nóng lòng tìm kiếm cơ hội, còn bây giờ tôi thư giãn hơn, giống như người đang nổi trên mặt nước, không cuống cuồng vùng vẫy nữa để bị chìm. Càng thư giãn càng đi thật xa, càng thoải mái để nhìn thấy bầu trời, nhìn cánh chim bay qua, thấy mình may mắn.

Mình không thể trách số phận đẩy đưa, nhưng thái độ sống giúp mình đi tới, chộp lấy cơ hội hay đẩy mình vào những nguy cơ. Nếu mình vẫn sống vui vẻ ngày hôm nay, thì đó là giá trị cao nhất.

Là người của công chúng, nỗi sợ lớn nhất của anh là gì?

Gần như tôi không có nỗi sợ lớn nhất, chỉ có nỗi sợ bé bé mỗi ngày, như sự vô tâm của con người, sự ồn ào không đáng có ảnh hưởng đến sự tĩnh lặng của mình, có thể là sự ồn ào mình nghe thấy, nhìn thấy, những nỗi sợ dễ bắt gặp…

Sự khắc nghiệt lúc nào cũng đáng sợ, nhất là trên Facebook. Chỉ có duy nhất một điều có thể chống trả lại những nỗi sợ là sự tha thứ. Trước những cuộc khủng hoảng truyền thông gần đây, mình phải nhìn vào cả hai mặt của vấn đề để bình tĩnh hơn, chấp nhận nó ở những điểm mà nó không được giải quyết hoặc chưa được giải quyết thì sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.

Vì lúc nào tôi cũng muốn mình được tham gia vào những trào lưu, nên mình phải hiểu biết nhiều hơn về con người. Tại sao người ta ném đá mà không cần nhận biết đúng sai? Chuyện đó đến từ đâu? Chính việc tìm hiểu nó khiến mình trầm tĩnh hơn.

“Muốn cân bằng cuộc sống, phải biết cả những gì truyền thống và tân tiến nhất”

- Chương Đặng -

Từng du học ở Pháp, dường như anh có vẻ ảnh hưởng phong cách sống của người Pháp?

Người Pháp dễ chấp nhận sự khác biệt của người khác, nhưng khá bảo thủ. Tôi lại có cái nhìn khác hơn, thích tìm hiểu phong cách sống của người Mỹ, rất cởi mở trong suy nghĩ. Tôi để cho mình có cơ hội tương tác với cái gì mới nhất trong xã hội, kêu gọi người ta đi bộ, đi xe đạp, nhưng không có nghĩa là tôi không đi Grab. Tôi cổ vũ cho đi chợ truyền thống, nhưng trong điện thoại có cũng có app đi chợ online, cùng lúc sử dụng công nghệ nhưng không để nó chiếm lĩnh mình.

Muốn cân bằng cuộc sống, phải biết cả những gì truyền thống và tân tiến nhất.

Dù đã thành danh ở Sài Gòn, nhưng anh vẫn giữ ngôi trường đầu tiên mà mình đã gây dựng ở quê hương Bảo Lộc (Lâm Đồng) để dạy tiếng Anh cho trẻ em, và mở những khóa học về kỹ năng sống cho giới trẻ ngay tại showroom. Vì sao vậy?

Vì đó là quê hương tôi. Tôi không được học đại học, nhưng tiếng Anh đã giúp tôi bước ra khỏi ngôi làng của mình, và tôi muốn giúp các em bé công cụ đầu tiên để bước ra thế giới. Ngôn ngữ là công cụ quan trọng nhất giúp các em mở rộng không gian, hiểu thấu đáo các nền văn hóa khác.

“Tôi sinh ra là người nghệ sĩ nhưng lại không muốn sống cuộc đời nghệ sĩ, mà chọn kinh doanh theo cách của người nghệ sĩ.”

- Chương Đặng -

Anh còn được nhiều người hâm mộ bởi những bài viết tinh tế và sắc sảo về kinh doanh, về cuộc sống?

Viết cũng là phương tiện để làm việc trên diện rộng. Tôi viết mỗi ngày, cùng người khác tạo ra hiện tại, đi đến tương lai. Tôi có người đọc từ rất xa, họ viết lại những ảnh hưởng tích cực từ mình. Khi viết, mình có trách nhiệm chia sẻ, mở ra chứ không khẳng định, ít khi mang tính phán xét, cũng không giới hạn, chỉ mang tới một suy nghĩ khác, một cơ hội cho ai đó vượt qua khó khăn của họ.

Khi viết, mình biết cách lắng nghe mình hơn, không có nhu cầu muốn nói quá nhiều nữa. Việc tương tác không bị nhanh quá, có thời gian tiêu hóa, cảm nhận, đưa ra phản ứng đơn giản hơn. Cũng giống như mình được người khác chia sẻ về tư tưởng ở cấp độ cao hơn ở nhiều nơi, đồng thời cung cấp thêm cho mình nhiều thông tin hơn, được bổ sung ngay nếu mình viết về điều gì đó thiếu chính xác. Tôi không ngờ lại có lượng người đồng cảm với mình cao như vậy, đó là món quà bất ngờ.

Tôi sống bằng hai nguồn năng lượng chính trong con người mình. Đó là được sinh ra là người nghệ sĩ nhưng lại không muốn sống cuộc đời nghệ sĩ, mà chọn kinh doanh theo cách của người nghệ sĩ. Nghệ sĩ giúp mình hiểu biết người khác ở mức độ sâu xa nên chẳng phải làm điều gì dư thừa, cầu kỳ.

Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!

Thực hiện:
Ảnh:
Kỹ thuật:
Thiết kế:
Kim Yến
NVCC
Bình Hồ
Duyên Trần
Một sản phẩm của Báo điện tử BizLIVE.vn - Nhịp sống kinh tế

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM